www YKHOANET

NGHIÊN CỨU Y KHOA

B́nh luận y khoa

Bài giảng thống kê sinh học - (Biostatistics)

Thống kê R

Tạp chí y khoa

 

GÓC SINH VIÊN Y KHOA

Atlas ykhoa

Thông tin sinh viên

Triệu chứng học nội khoa

Thông số Cận Lâm Sàng

Tim mạchĐiều dưỡng

H́nh ảnh y khoa

 

TRƯỜNG  Y KHOA

ĐH Y Khoa Hà Nội

ĐH Y Dược TPHCM

ĐH Y Khoa Thái Nguyên

ĐH Y Khoa Huế

ĐH Y Khoa Thái B́nh

ĐH Y Tế Công Cộng

 

Phụ trách thường trực:
GS Nguyễn Văn Tuấn
TS Nguyễn Đ́nh Nguyên
BS Phan Xuân Trung

 

TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI BÁC SĨ TRONG THỜI BUỔI HIỆN TẠI

 Y học cao thượng ở chỗ trách nhiệm

 Duhamel

Trách nhiệm của người bác sĩ, nói cho đúng ra, không phải là một vấn đề mới mẻ, bắng cớ là từ trên bốn ngàn năm nay, tại Babylone, vua Hammourabi đă ban hành một đạo luật mang tên ông để thưởng phạt những y sĩ trong khi hành nghề, thưởng tiền bạc nếu khỏi bệnh và chặt tay chân nếu bệnh nhân mang tật hoặc phải thiệt mạng.

Ảnh hưởng của đạo luật Hammourabi đă lan rộng ra khỏi Babylone và trong Cựu Ước kinh, các triết gia Do Thái đă nói : “Có vay có trả, răng đền răng, mắt trả mắt”.

Tuy nhiên ta phải công nhận là cho măi cuối thế kỷ thứ 19, quan niệm về trách nhiệm của người bác sĩ vẫn không hề thay đổi. Điều đó xét cho cùng cũng không có g2 lạ, bởi y học trên hai ngàn năm, hoàn toàn gần như chỉ chuyên về miêu tả, người bác sỉ ở thế kỷ trước, tuy biết rơ cơ thể học, nhân thể sinh lư học và cách phân chia bệnh ra từng loại, nhưng đến khi chữa bệnh, th́ đành phải bó tay, ngoại trừ trường hợp bệnh nhân mắc bệnh sốt rét cơn (paludisme) th́ mới cho uống Qui nine (t́m ra năm 1820)

Đừng nói đâu xa, cách đây mới khoảng 30 năm, những tiến bộ của phép trị liệu vẫn tương đối không đáng kể, người bác sĩ có thể định bệnh được một cách chắc chắn, nhưng đến khi chữa th́ không chữa nỗi.

Nhưng t́nh thế ngày nay khác hẳn, Ngày nay, y học đă tiến một bước rất xza, ngoài sức tưởng tượng của con người và hầu như cướp cả quyền tạo hóa, nào mổ tim, thay tim, mổ óc, cắt phổi, ghép thận, ghép mắt v. v…

Nào chỉ có thế thôi !Ngày nay y học đă phát minh ra những thứ thuốc có thể thay đổi hoàn toàn tâm tính của con người ta. ngày nay ai cũng biết nhờ y học mà phụ nữ có thể hạn chế được sinh đẻ.

Tóm lại, thật đúng như lời nhà bác học Jean Rostand đă nói:”Ngày nay khoa học đă khiến chúng ta trở nên những bậc thánh thần trước khi chúng ta xứng đáng làm người”.

Và cũng chính bởi có những tiến bộ quá mau, tới mức phi thường, huyền ảo của khoa học nên vai tṛ của người thày thuốc xứng với danh từ đó, ở thời đại này, cần được xét lại, nhất là những trách nhiệm của họ, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng phức tạp và nặng nề gấp bội trước, v́ thuốc càng hiệu lực bao nhiêu lại càng nguy hiểm bấy nhiêu.

 ********

Trước khi đề cập tới vấn đề trách nhiệm của người bác sĩ, thiết tưởng cũng nên định nghĩa trách nhiệm là ǵ ?

Thường thường vấn đề trách nhiệm chỉ được nêu ra khi có một biến cố nào đó xảy ra, gây thiệt hại tới tài sản hoặc tính mạng của một hay nhiều người. Khi ấy pháp luật sẽ can thiệp để phân xử và phán quyết có lỗi lầm hay không, có lỗi sẽ bị trừng phạt. Tuy nhiên đối với người thày thuốc ngoài trách nhiệm trước pháp luật ra, c̣n có trách nhiệm tinh thần, trách nhiệm trước ṭa án lương tâm nữa. Loại trách nhiệm này, hàng ngày người thày thuốc phải lănh trong khi hành nghề, khác hẳn trách nhiệm trước pháp luật.

Như trên vừa nói, ngày nay y học đă có một quyền lực ghê gớm, ngoài sức tưởng tượng của con người. Ngày nay hầu hết các bệnh nhiễm trùng có thể trị được, nhiều bệnh mà ngày xưa kia người bác sĩ phải bó tay, bây giờ khỏi là thường, như bệnh thương hàn, bệnh lao, bệnh phong….

Nhiều chứng suyễn nặng có thể chữa được, nhờ tiếp máu mà hàng ngày trên chiến trường các thương binh và những người bị ngộ độc, hoặc mắc nhiều bệnh khác được thoát chết. Tuy nhiên, ta cũng nên biết rằng thuốc càng nhiều, càng công hiệu, nhất là những loại thuốc hóa học, lại càng độc, càng nguy hiểm.

Ngày nay trong khi hành nghề, người thày thuốc bắt buộc phải có những quyết định hoặc hành động mà hậu quả cực kỳ quan trọng. Bất cứ một trụ sinh nào, dù chích, dù uống, cũng có thể gây phản ứng được, nhiều khi thật bất ngờ. Thuốc kháng đông(anticoagulant) có thể làm xuất huyết được. Ấy là chỉ nói tới một vài thứ thuốc mà bệnh nhân thường dùng hàng ngày mà không cần có toa bác sĩ.

Ngay đến những thuốc rất thông thường như Aspirine, nếu dùng quá liều hoặc dùng lâu, cũng có thể làm xuất huyết, Những thuốc để trị chứng đau nhức mà công chúng thường dùng không cần hỏi ư kiến bác sĩ như phenacetine, đă từng làm nhiều người chết v́ làm cho thận đau, thuốc pyramidon có thể làm cho máu biến chất.

Nhiều tai nạn lưu thông xảy ra chỉ v́ người lái xe đă lạm dụng thuốc an thần. Nhiều lực sĩ đă bỏ mạng v́ dùng quá nhiều loại thuốc kích thích, chúng ta hẳn chưa quên vụ sản phụ sanh ra quái thai v́ trong khi thai nghén đă dùng thalidomide.

Nhiều bệnh mới đă xuất hiện chỉ tại dùng thuốc bừa băi, tỉ dụ cortisone đă làm cho loét bao tử, xương cốt tự nhiên gẫy, hoặc làm cho phát điên. Một vài loại sulfamide đă gây ra bệnh ngoài da chết người.

Không riêng ǵ thuốc trụ sinh mới gây những phản ứng bất ngờ như trên vừa nói mà bất cứ thuốc nào tuy không thuộc loại thuốc độc, dù uống hay chích (chích mạch hay chích thịt ) cũng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng dược. có người đă chết v́ chích sinh tố B1 (Bevitine)

Ấy chính v́ hàng ngày người bác sĩ phải hành nghề trong những hoàn cảnh bất trắc như thế, chính v́ lúc nào cũng phập phồng lo sợ mỗi khi cho bn dùng thuốc và biết rằng thuốc càng có hiệu lực th́ lại càng nguy hiểm, chính v́ lúc nào cũng cảm thấy trách nhiệm của ḿnh nặng nề nên người bác sĩ phải luôn luôn học hỏi. theo dơi những tiến triển của y khoa, phải có óc phê b́nh chớ đừng ham mới, chuộng lạ, nhất là phải có nhiều kinh nghiệm, nhiều từng trải, và sau hết, phải thận trọng, đầu óc lúc nào cũng phải nhớ tới câu châm ngôn cổ trong y học: primum non nocere (trước hết đừng làm hại)

 ********

Người bác sĩ có trách nhiệm từ khi khám bệnh, định bệnh, cho đến lúc kê toa hoặc bắt tay hành động.

Khám bệnh qua loa, khám tắc trách, quên hỏi một chi tiết để định bệnh cho chính xác là phạm lỗi.

Trách nhiệm khi sữ dụng thời giờ: cần phân biệt bệnh năng nhẹ, để đi thăm trước hay thăm sau;nếu là bệnh cấp cứu th́ tức tốc đi ngay, bất kể thời tiết hoặc đêm hôm, hi sinh cả giấc ngủ, bữa ăn, dù chính ḿnh trong người không được khỏe.

Trách nhiệm khi giải thích cho bệnh nhân, sao cho cặn kẻ, rành mạch, để họ đừng hiểu lầm.

Trách nhiệm khi biên toa, biên cho rơ ràng để người dược sĩ có thể đọc được, nhất là để cho bệnh nhân đừng uống quá liều. tôi nhớ có lần kê cho một bệnh nhân mỗi ngày uống 6 viên thuốc, và ghi rơ trong toa cách 4 giờ uống một viên. Thế mà thân chủ của tôi đă uống ngay một lúc 6 viên, nhưng may không việc ǵ. Căn dặn cản thận trên giấy tờ mà c̣n thế, huống hồ là không căn dặn, hoặc viết thoắng không ai đọc nỗi.

Người ta thường than phiền về chữ bác sĩ khó đọc, tôi xác nhận điều đó, và cho rằng người thày thuốc nào, khi cho toa mà không biên rơ ràng, không dặn kỹ cách thức dùng thuốc-nhất là loại thuốc độc- nếu lỡ xảy ra tai nạn, th́ người thày thuốc đó có lỗi.

Trách nhiệm khi khuyên bệnh nhân nghĩ ngơi, giải trí, hoặc đổi gió, đổi nghề.

Trách nhiệm khi cấp y chứng thư: phải cân nhắc từng chữ, từng câu. Một vài bác sĩ thiếu lương tâm chức nghiệp, đă bị hội đồng quốc gia Y sĩ đoàn khiển trách v́ đă cấp y chứng thư mà không hề khám đương sự (như y chứng thư để lấy bằng lái xe tự động-giấy khám sức khỏe) hoặc bị truy tố trước pháp luật v́ không thận trọng (cấp giấy cho phép dùng độc dược, ma túy…)

Lại c̣n trách nhiệm khi hành động nữa. Ngày xưa muốn định bệnh, người bác sĩ chỉ cần 2 bàn tay và khối óc, nhưng ngày nay, bởi có những tiến bộ của khoa học nên có nhiều phương pháp khám nghiệm rất chính xác, nhiều kỹ thuật cực kỳ tinh xảo, với biết bao máy móc phức tạp mà người bác sĩ không thể nào không biết được, và nếu quên không áp dụng kịp thời một phương pháp cần thiết để định bệnh rồi chữa cho thật sớm, tức là phạm lỗi vậy.

Nhưng cũng như thuốc men, không một phương pháp nào là không nguy hiểm đến tính mạng như: nhiếp ảnh động mạch, thông tim, thông ống dẫn tiểu. . . vv. Ngay đến chích thuốc ǵ vào tĩnh mạch, cũng có thể làm cho tim ngừng đập.

Ở trong bệnh viện người bác sĩ cũng có bổn phận dạy y tá không những về mặt kỹ thuật mà cón huấn luyện họ trên phương diện luân lư và đạo đức nữa.

Ngần ấy thí dụ cũng đủ cho ta thấy trách nhiệm của người thày thuốc sống ở vào thời đại này nặng nề là dường nào.

Có người sẽ bảo: nếu biết có thể nguy hiểm đến tính mạng, tốt hơn hết là đừng làm ǵ cả, nhưng “nếu ai ai cũng nghĩ như vậy th́ y học sẽ thụt lùi 50 năm, và hàng trăm thứ bệnh, ngày nay đáng lẽ có thể chữa khỏi, sẽ trở thành những bệnh nan y” (Hamburger)

Thành thử người bác sĩ không những phải chịu trách nhiệm về những ǵ ḿnh làm. mà c̣n phải chịu trách nhiệm về những ǵ ḿnh không làm nữa.

Vẫn hay rằng người bác sĩ không thể chữa được mọi bệnh, hoặc tự ḿnh làm lấy được tất cả các công việc, nhũng họ phải làm những ǵ cần thiết để t́m cho ra bệnh và đẻ chữa. Và muốn tránh được phần nào những tai nạn bất ngờ, người bác sĩ, như trên vừa nói cần phải cân nhắc. đắn đo mỗi khi cho toa, và nhất là v́ có những tiến bộ quá mau của y học nên người bác sĩ phải theo dơi những tiến triển của y học, phải có đủ khả năng chuyên môn để chữa bệnh, và sau hết phải chịu trách nhiệm về mọi hành động của ḿnh. Đây là một khía cạnh mới mẻ về trách nhiệm của người bác sĩ trong thời buổi hiện tại.

Thật vậy! Cách đây mới khoảng 30 năm, những phương pháp thám chẩn và trị liệu rất thô sơ và ít ỏi, có thể đếm trên đầu ngón tay được và người thày thuốc chỉ cần chịu khó một chút là có thể hiểu biết hết.

Tôi nhớ hồi c̣n là sinh viên, được đọc cuốn sách của Ch. Fiessinger nhan đề:Trị bệnh bằng 20 thứ thuốc (La therapeutique en 20 medicaments) nhưng từ một phần tư thế kỷ nay, không có năm nào, tháng nào, có khi tuần lễ nào là không thấy xuất hiện một phương pháp định bệnh mới, hoặc một thứ thuốc mới để chữa bệnh. Ngày nay không một ngườ bác sĩ nào có thể nhớ xuể tên các dược phẩm mà hàng ngày các cô tŕnh dược viên đem chào tại pḥng mạch, hoặc có th́ giờ đọc những quảng cáo thuốc mới sản xuất. C̣n nói về những bài báo mỗi tuần đăng trên các tạp chí y học đứng đắn, và những bản trần t́nh có giá trị do các danh sư viết rồi gửi tới các hội y học, nhiều đến nỗi giá để cả một ngày ngồi đọc nhan đề không thôi, cũng tài nào đọc hết.

Nói về sách y khoa, thời xưa, nghĩa là các đây mới vài chục năm, một cuốn sách có thể dùng được trong một thời gian tương đối khá lâu (năm mười năm là ít) nhưng ngày nay, sách đă đắt th́ chớ, nhiều khi chưa đọc hết mà chỉ trong ṿng 6 tháng, sách đó đă thành cổ rồi.

Bời thế người bác sĩ suốt đời phải la một sinh viên hăng say học hỏi, và chính để bổ khuyết những thiếu xót của người bác sĩ nên ngày nay, tại các quốc tia tân tiến, y giới đă tổ chức cho bác sĩ học những lớp gọi là hậu đại học (enseignement post-universitaire) để họ biết những tiến triển của y khoa, dồng thời để đào tạo một số bác sỉ chuyên khoa, không ngoài mục đích phục vụ quần chúng, đem lại cho người ốm một bảo đảm.

Ngày nay, làm thuốc mà chỉ có lương tâm thôi chưa đủ. Có lương tâm mà không có học cũng vô ích. có ḷng nhân đạo, vị tha, bác ái, mà không có đủ khả năng chữa bệnh, cái đó rất nguy hiểm, nhất là khi gặp bệnh nặng. bởi vậy” bổn phận đầu tiên của người bác sĩ trong thời buổi này là phải có học thức vững chắc, phải luôn luôn đổi mới” (Jean Bernard)” Giá trị luân lư và đạo đức, theo lời giáo sư jean Gosset phải đi đôi với giá trị chức nghiệp, dốt nát và lừa bịp đều như nhau cả. Bổn phận của người bác sĩ là phải biết đến nơi đến chốn và phải khéo léo về mặt kỹ thuật. ”

Vẫn hay rằng bể học mênh mông, không một ai dám tự hào là biết hết, nhưng không biết mà không nhận thấy là ḿnh không biết, đó là điều không thể tha thứ được. Rât tiếc là từ thời Hippocrate tới nay, không có một quy luật nào ghép sự dốt nát của người thày thuốc vào một trong những tội lỗi nặng.

Ngoài những trách nhiệm nói trên ra, người bác sĩ c̣n phải chịu trách nhiệm khi xét đoán nữa.

Đă là thày thuốc, không ai là không mong cho bệnh nhân của ḿnh chóng khỏi, không ai là không muốn dùng những thứ thuốc mới nhất, để được tiếng là thày thuốc giỏi, nhưng nếu những thứ thuốc kia mớii chỉ được báo chí ca tụng (dù là báo y học) mà chưa được các danh sư đứng đắn thí nghiệm và công nhận là không nguy hiểm, lại hiệu nghiệm, th́ người bác sĩ phải thận trọng, đắn đo, cân nhắc, không được nhắm mắt cho bệnh nhân dùng, hoặc chiều theo thị hiếu của gia đ́nh họ, để khỏi tiền mất tật mang, và có khi làm cho bệnh nặng thêm lên.

Chúng ta hiện đang sống trong một kỹ nguyên mà kỹ thuật và tốc lực là 2 thiên thần thần mới nên người thày thuốc khi chữa bệnh thường gặp trở ngại này: dùng thuốc men quá hấp tấp, bừa băi, có khi táo bạo, những thuố cđó phần lớn chưa được nghiên cứu kỹ càng trên căn bản khoa học, có khi chưa đem ra thí nghiệm (cho súc vật) và v́ vậy rất nguy hiểm, dễ gây ra tai nạn.

Vậy bổn phận của người bác sĩ là phăi điều tra kỹ lưỡng để hiểu rơ dược tính của những thứ thuốc mà ḿnh kê cho thân chủ ḿnh, nhất là phải có óc phê b́nh, phải chọn lọc, xét đoán.

 ********

Trên đây là những trách nhiệm cá nhân mà hàng ngày người y sĩ phải lănh trong khi hành nghề. Tuy nhiên, không phải chỉ có trách nhiệm cá nhân mà thôi. Ở thời đại này, không riêng ǵ trên lănh vực y khoa mà trong mọi hoạt động, muốn đạt được kết quả mỹ măn, cần phải có sự tham gia, đóng góp của nhiều người, tức là phải có một ê kíp để làm việc.

Nói cho đúng ra, đây không phải là vấn đề mới mẻ. Hăy lấy th́ dụ một bác sĩ làm việc trong bệnh viện: tuy rằng dưới quyền chỉ huy cũa ông có một số giảng sư, phụ tá, sinh viên nội và ngoại trú, có sự phân công rất rơ rệt, nhưng lỡ khi có tai nạn ( do một sinh viên nội trú gây ra chẳng hạn) th́ người bác sĩ trưởng pḥng phải chịu trách nhiệm, không những trước lương tâm của ḿnh mà c̣n trước pháp luật nữa.

Nhưng hồi xưa, người ta nhận thấy trong ê kíp làm việc đó có tôn ti trật tự, và người cầm đầu ê kíp có đủ khả năng chuyên môn, có thể kiểm soát được tất cả công việc của cộng sự viên của ḿnh, v́ trước khi lên tới bậc thày người bác sĩ đó đă tốn biết bao công phu học tập rồi. Nhưng ngày nay công việc của một ê kíp trong một pḥng giải phẫu chằng hạn thật vô cùng phức tạp. chung quanh vị bác sĩ trưởng có một số rất đông chuyên viên, nào người chuyên đánh thuốc mê, nào người chuyên về hồi sinh, về sinh vật học, hóa học, bệnh lư cơ thể, tim, quang tuyến. . vv Không một người nào kể trên là không cần thiết. Người cầm đầu ê kíp đó không thể nào làm lấy một ḿnh được, không tài nào kiểm soát được công việc của từng người một, mà chỉ biết những nguyên tắc đại cương của mỗi ngành thôi. Thành thử trách nhiệm của người chỉ huy đó phức tạp vô cùng. Vẫn hay rằng trước khi quyết định đă có sự thảo luận kỹ càng giữa ông ta và các cộng sự viên rồi, nhưng dù sao, quyết định tối hậu bao giờ cũng là công việc của một người thôi. Như vậy đủ rơ trách nhiệm của người thày thuốc cầm đầu một ê kíp nặng nề là dường nào.

TRÁCH NHIỆM TẬP THỂ

Khi nói tới trách nhiệm của người bác sĩ trong thời buổi này , không thể không đề cập đến vai tṛ quan trọng của y học xă hội, đă có từ 30 năm nay, nhất là ảnh hưởng của ngành đó tới nền kinh tế quốc dân.

Người bác sĩ thường phân vân khi phải dung ḥa quyền lợi cá nhân của thân chủ ḿnh và quyền lơi chung của xă hội. tỉ dụ: một người vừa khỏi bệnh và cần nghỉ ngơi trong một thời gian để dưỡng sức, nếu người bác sĩ điều trị quá dễ dăi, cho họ nghĩ nhiều tất sẽ thiệt hại cho năng suất cũng như tài chánh của quốc gia. Tại một vài nước, cơ quan An ninh xă hội đă ngiên cứu biện pháp trứng phạt những bác sĩ thuộc vào loại vô trách nhiệm trên.

TRÁCH NHIỆM PHÁP LƯ

Ngoài trách nhiệm tinh thần cá nhân và tập thể ra, người bác sĩ c̣n phải chịu trách nhiệm trước pháp luật nữa.

Có trách nhiệm trước lương tâm thôi chưa đủ, pháp luật cần phải bệnh vực quyền lợi của người bệnh, cần đem lại một phần nào cho họ một đảm bảo, ngăn ng72a những hành động cẩu thả, sơ xuất của người bác sĩ nữa. tuy nhiên hai loại trách nhiệm: tinh thần và pháp lư không giống nhau hẳn.

Trách nhiệm tinh thần như vừa kể trên, hàng ngày, trong khi hành nghề, người thày thuốc luôn phải gánh vác. Trái lại pháp luật chỉ can thiệp khi nào, đối với đệ tam nhân, người bác sĩ phạm lỗi thôi. Nói cho đúng ra, nhiều khi chính v́ sợ bị truy tố trước pháp luật mà người bác sĩ phải thận trọng, không được dùng thuốc qua liều, không được bó bột uqa1 chặ, đừng để quên chiếc gạc hoặc ḱm, cặp, khi giải phẫu một bệnh nhân…v… Nhưng ếu lúc nào người thày thuốc, trong khi chữa bệnh, nhất là bệnh nặng, mà tâm trí cứ măi nghĩ đi nơi khác, lo sợ bị tù tội, phải bồi thường, họ sẽ không dám có sáng kiến nữa, họ không dám thử một phương pháp trị liệu mới trong khi thâm tâm họ, họ biết có thể làm hơn được để cho bệnh nhân mau khỏi. Trái lại nếu họ làm liều, họ có thể bị phạt vạ, v́ đối với pháp luật “rủi ro bi coi như khinh tội” (Jean Guitton)

Có một số luật gia đă thông cảm những nỗi hó khăn trên của người thày thuốc và cho phép họ săn sóc bệnh nhân theo những dữ kiện đă thâu lượm được của khoa học (données acquies de la science). Những thế nào là dữ kiện đă thâu lượm được ?

Không nói ai cũng rơ ngày nay y học đă tiến rất xa, và sở dĩ tiến được là nhờ có những bác sĩ đă không theo lề lối cũ, đă dám tiên phong, áp dụng những phương pháp táo bạo mới, nghĩa là không dựa vào những dữ kiện cổ điển. Tỉ dụ: người bác sĩ đầu tiên, khi đóng chiếc đinh đầu tiên lên một chiếc xương găy, hoặc mổ tim, ghép thận…. họ đâu có dựa vào dữ kiện đă thâu lượm nào ?

Bởi vậy, nhà làm luật đă thay thế câu: dữ kiện đă thâu lượm được bằng câu:dữ kiện hiện hữu của khoa học( donnees actuelles de la science) mập mờ hơn. tuy nhiên công thức này cũng không làm cho y giới thỏa mản, nên một đề nghị khác –mềm dẻo hơn- đă được đưa ra: người bác sĩ tùy theo từng trường hợp, phải cố gắng hết sức ḿnh săn sóc bệnh nhân

Ngoài ra để trút bớt trách nhiệm của người bác sĩ, luật pháp khuyên họ nên hỏi ư kiến bệnh nhân (hay gia đ́nh) có khi bắt họ làm cam kết sẽ không khiếu nại hoặc đ̣i tiền bồi thường nếu lỡ ra, sau khi giải phẫu hoặc dùng một thứ thuốc mới, bệnh nhân có mệnh hệ nào. Nhưng thử hỏi một người không hề có một kiến thức nào về y học, làm sao có thể ví với một người đă từng học thuốc lâu năm lại có nhiều kinh nghiệm, và trút trách nhiệm kiểu đó cho họ là giả dối.

Thành thử người bác sĩ không thể rũ trách nhiệm cho những người không phải là thày thuốc mà phải có can đảm, có khi khổ tâm nhận lănh TRÁCH NHIỆM về phần ḿnh, phải cố gắng chữa như khi chữa người thân yêu của ḿnh.

Tóm lại; PHẢI COI TRÁCH NHIỆM TINH THẦN NĂNG HƠN TRÁCH NHIỆM PHÁP LƯ.

 TINH THẦN TRÁCH NHIỆM

Bời có những trách nhiệm quá nặng nề như vậy nên người bác sĩ, xứng với danh từ đó, cần được chuẩn bị để lănh lấy. Không những không sợ, không những không trốn tránh mà c̣n vui ḷng nhận lănh trách nhiệm của ḿnh, dù biết trước ḿnh sẽ lo âu, phải hi sinh bửa ăn giấc ngủ, và có khi bị tù tội nữa.

Nhưng chính những giờ phút nguy hiểm lại là những giờ phút sung sướng nhất trong đời người thày thuốc (như khi đẻ khó mà cứu được mẹ tṛn con vuông)

“Chính nhờ có trách nhiệm mà y học được coi như một nghề cao quư nhất “ (Duhamel). Nhưng tinh thần trách nhiệm không phải người nào cũng sẳn có dễ dàng. Đối với người bác sĩ, tinh thần đó được rèn rèn luyện, hun đúc từ lâu, khi c̣n là sinh viên y khoa, nhờ được thực tập trong 6, 7 năm liền trong bệnh viện, nhờ sống trong một bầu không khí không sao quên được, v́ hàng ngày tiếp xúc với cái đau, cái buồn và ……. cái chết.

Chính trong thời gian làm nội trú, hoăc trong những đêm trục, gặp khó khăn, hoặc đứng trước một tai nạn bất th́nh ĺnh xảy ra, ḿnh không trông cậy được vào ai hết, phải tự ḿnh xoay sở lấy, phải có một quyết định gấp, mộ hành động kịp thời, chính trong những giờ phút đó, người sinh viên mới ư thức được rơ rệt những trách nhiệm của một nghề đầy nguy hiểm, nhiều lụy hơn vinh. Bởi sau mỗi quyết định, mỗi cử chỉ kia, có một tính mạng- tính mạng của một con người- đang bị đe dọa.

Thật không ǵ vất vả bằng nghề thuốc, nhưng cũng không có sự huấn luyện nào cao đẹp bằng, cao đẹp ở chỗ người bác sĩ luôn luôn tôn trọng và bảo vệ sự sống c̣n của con người, không phân biệt giai cấp tôn giáo, chủng tộc, …vv và đối với họ, chỉ có trách nhiệm trước lương tâm mới đáng kể thôi.

Vẫn hay rằng ở vào thời buổi này, ở trong nhiều giới, có những người trốn trách nhiệm, hoặc thiếu tinh thần trách nhiệm, từ việc làm đến lời nói, có khi không hiểu trách nhiệm là ǵ cả, nhưng riêng đối với người bác sĩ, việc lănh trách nhiệm là một lẽ sống của họ, và nếu không có gian nguy, nếu không có trách nhiệm tinh thần cá nhân th́ không thể nào có y học được.

 KẾT LUẬN

Ngày nay người bác sĩ phải là người có học thức căn bản vững chắc, hiểu rộng, biết nhiều. Khoa học càng tiến bộ, người bác sĩ càng phải được huấn luyện kỹ càng chu đáo.

Không những phải có kiến thức về khoa học, có nhiều kinh nghiệm mà phải là người có văn hóa để biết xét đoán, phê b́nh, bởi trong y học, không có bệnh mà chỉ có con bệnh, không bệnh nhân nào giống bệnh nhân nào cả.

Ngoài ra, người bác sĩ cũng phải là người có nhân phẩm, đạo đức, có thế mới làm trọn nhiệm vụ cao cả của ḿnh là phục vụ đồng bào, bảo vệ sức khỏe và sinh mạng của quần chúng.


 

 

YKHOA.NET - PHẦN MỀM QUẢN LƯ BỆNH VIỆN TOÀN DIỆN

 

Phần mềm

quản lư bệnh viện

toàn diện

YKHOA.NET

 

 

Website YKHOANET.COM khai trương ngày 24/12/2000

Website YKHOANET - Y KHOA VIỆT NAM
www.ykhoanet.com www.ykhoa.net 

 

Gởi bài cho YKHOANET phanxuantrung@ykhoa.net