[../../include/top.htm]
[../../include/left.htm]

 

Khuyến cáo của Tổ chức Y tế thế giới nói gì về việc thiết lập chính sách quốc gia kiểm soát bệnh Tả (*)

Quy định, một khi vi khuẩn tả Vibrio Cholerae O1 đã xuất hiện ở một trường hợp trong một vùng nào đó, việc đi xác định liệu các trường hợp bệnh nhân còn lại có phải mắc vi khuẩn tả hay không là việc không cần thiết. Và cũng không cần phải đi làm xét nghiệm để xác định xem các ca bị nghi ngờ là tả có vi khuẩn Vibrio Cholerae O1 hay không.

Một khi đã xác định được sự có mặt vi khuẩn tả ở trong một vùng rồi, thì không cần phải xét nghiệm bệnh phẩm cho tất cả các bệnh nhân sau đó ở trong vùng đó nữa; thực sự là không nên làm thêm vì như thế sẽ gây gánh nặng cho phòng xét nghiệm một cách không cần thiết.

[Khi đã xác định có ít nhất một ca tả] Không cần thiết phải báo cáo riêng biệt số ca bệnh xác định và số ca bệnh nghi ngờ, mà tất cả đều được phải báo cáo là tả.

 

1. Giám sát và Báo cáo

Giám sát và báo cáo đầy đủ đúng quy cách là biện pháp thiết thực trong các nỗ lực kiểm soát bệnh tả ở quy mô quốc gia và quốc tế.

1.1. Việc làm đầu tiên là cần phải xác định ca bệnh.

Trường hợp nghi ngờ

Chẩn đoán xác định

Khi vùng bệnh mới phát, chưa rõ nguyên nhân, một bệnh nhân từ 5 tuổi trở lên mà có tình trạng kiệt nước nặng hoặc tử vong sau một đợt tiêu chảy cấp, thì gọi là nghi ngờ bị tả.

Một bệnh nhân từ 5 tuổi trở lên, hiện đang sống trong vùng có dịch (tả) có tình trạng tiêu chảy cấp, bất luận có nôn hoặc không có nôn mửa.

Một khi vi trùng tả Vibrio Cholerae O1 phân lập được ở tối thiểu một bệnh nhân.

1.2. Xác định vụ dịch

Quy định, một khi vi khuẩn tả đã xuất hiện ở một trường hợp trong một vùng nào đó, việc đi xác định liệu các trường hợp bệnh nhân còn lại có phải mắc vi khuẩn tả hay không là việc không cần thiết. Và cũng không cần phải đi làm xét nghiệm để xác định xem các ca bị nghi ngờ là tả có vi khuẩn Vibrio Cholerae O1 hay không. Tuy nhiên việc làm xét nghiệm vẫn tiến hành theo cách thức chuẩn để giám sát dịch, lấy mẫu theo tỷ lệ.

1.3 Báo cáo ở cấp quốc gia

Các ca nghi ngờ tả đầu tiên ở một vùng cần phải báo cáo cho uỷ ban quốc gia trong thời gian nhanh nhất.

Sau đó, tất cả các trường hợp cả nghi ngờ và đã được xác định, và tử vong đều được phải báo cáo, ít nhất là hàng tuần.

1.4. Báo cáo ở quốc tế

Theo quy định của Nghị định Sức khoẻ Quốc tế (1966), các giới chức y tế thẩm quyền quốc gia cần phải báo cáo những trường hợp nghi ngờ (tả) đầu tiên cho đại diện của WHO trong khu vực càng sớm càng tốt. Xét nghiệm cần phải tiến hành để có thể báo cáo cho WHO trong thời gian sớm nhất.

Một khi tả đã được xác định, cơ quan thẩm quyền quốc gia cần phải báo cáo số liệu hàng tuần cho WHO, tối thiểu là số ca bệnh mới, số tử vong tính từ lần báo cáo trước và tổng số cho năm đó, thông tin về phân bố tuổi của bệnh nhân và số bệnh nhân nhập viện cũng rất hữu ích.

Không cần thiết phải báo cáo riêng biệt ca bệnh xác định và ca bệnh  nghi ngờ, mà tất cả cần phải báo cáo là tả.

Thông tin báo cáo cần phải gửi đồng thời đến hai nơi, đại diện của WHO ở khu vực và tổng hành dinh ở Geneva.

2. Xét nghiệm

Đối với những ca mới nghi ngờ bị tả, cần phải lấy đủ mẫu bệnh phẩm để xét nghiệm nhận dạng nguyên nhân gây bện và cần phải làm kháng sinh đồ tìm kháng sinh thích hợp.

Một khi đã xác định được sự có mặt vi khuẩn tả ở trong một vùng rồi, thì không cần phải xét nghiệm bệnh phẩm cho tất cả các bệnh nhân sau đó ở trong vùng đó nữa; thực sự là không nên làm thêm vì như thế sẽ gây gánh nặng cho phòng xét nghiệm một cách không cần thiết.

Tiến trình giám sát dịch chỉ cần làm xét nghiệm vi khuẩn trên một số nhỏ bệnh phẩm của bệnh nhân mà thôi.

Nguyễn Đình Nguyên dịch

 

(1) Tài liệu lược trích dịch từ WHO guidance on formulation of national policy on the control of cholera, WHO/CDD/SER/92.16 REV.1

[../../include/content.htm]

 

[../../include/right.htm]

 

[../../include/bottom.htm]